Boat People: The (Vietnamese) Exodus

Boat People: The (Vietnamese) Exodus

Một hôm, Ba lẻn ra được, đáp xe đò lên Bangkok, vào Toà Đại Sứ Mỹ để xin giúp đỡ. Một tuần sau, xe van của Không quân Mỹ đã đến xin đưa gia đình chúng ta đến phi trường U-Tapao, Căn cứ máy bay B-52 của Không Quân Mỹ, 14 dặm từ Sattahip.

​One day, I sneaked out, took a bus to the US Embassy in Bangkok seeking help. One week later, the US Air Force’s van came to move our family to U-Tapao, the B-52 US Air Force Base, 14 miles from Sattahip.

Hình chụp ngày đầu tiên tại Hoa Kỳ, trong bộ quân phục và cấp bậc sau cùng của QL/VNCH.

​Ba hy vọng mai này các con sẽ hiểu cuộc đấu tranh của chúng ta và những lý do tại sao và làm thế nào chúng ta phải rời Việt Nam. Bây giờ, Ba mong các con hiểu rằng: Chúng ta ra đi vì tự do, vì mưu tìm những cơ hội tốt đẹp hơn, và mưu cầu hạnh phúc. Ba đã làm như thế để các con có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Từ năm 1975, hàng triệu người dân Việt bị buộc phải rời khỏi quê hương.  Nhiều người đã không đến được nơi mong ước và đã bỏ mạng trên đường tìm tự do. Theo sự ước tính, thì có khoảng một phần tư đến một phần ba số người cố gắng chạy trốn chế độ Cộng sản đã bị chết hoặc mất tích. Chưa nói đến những người đã chết trong các câu chuyện kinh dị của nạn đói, nạn cướp biển và bệnh tật mà họ phải gánh chịu trong cuộc hành trình vượt biên.

Khi chúng ta rời Việt Nam, chúng ta đã mất tất cả - mất người thân yêu, mất bạn bè, mất cả quê hương với những giòng sông xinh đẹp.   Nhưng chúng ta may mắn, đã có cơ hội xây dựng lại cuộc đời của chúng ta ở đây, trong nước Mỹ.   Chúng ta nợ ơn rất nhiều người Mỹ, những người đã mở lòng, mở cánh tay và đôi khi mở cả cửa nhà của họ, để đón nhận chúng ta, những người tị nạn Việt-Nam.  Các con yêu qúy, chúng ta phải cố gắng đền đáp những gì Thiên Chúa và Đất Nước này đã cho chúng ta.

Daddy Chu

_______________________________________________________

Chúng ta ở U-Tapao hai tháng, rổi bay thẳng đến Hoa Kỳ trên một chiếc Boeing 727. Chúng ta ở Trung Tâm Huấn Luyện của Thủy Quân Lục Chiến Mỹ, tại San Diego, vài tuần và đi định cư ở Huntsville, Alabama.


Khi đến bờ biển Thái Lan, chúng ta bị Hải quân Thái Lan đuổi ra và được bảo là phải đi đến các  quốc gia khác. Chúng ta đã giải thích với họ rằng máy tầu của chúng ta đã bị hư. Nhưng nhiều người lính đã nhẩy lên thuyền và chỉ súng vào chúng ta để bắt phải ra đi.  Thật may mắn, có một sĩ-quan Hải quân Mỹ xuất hiện. Ông ấy đến thăm hỏi, kiểm tra giấy tờ bằng tiếng Anh của chúng ta, và yêu cầu Hải quân Thái Lan để cho chúng ta ở lại.

Lúc đó, Thái Lan chưa có chương trình và ngân khoản để chấp nhận bất cứ người tị nạn Việt Nam nào. Họ tạm giữ chúng ta trong khu nhập cư bất hợp pháp, với các lều vải, trong một thung lũng kín đáo cách xa dân chúng, ở quận Sattahip, tỉnh Chon Buri (112 dặm từ Thủ Đô Bangkok). 

My first day in the United States (at the US Marine Corps Base Camp Pendleton, San Diego) and my last ARVN Uniform.

                        ​​Thư Gửi Các Con

Nhân Ngày Kỷ Niệm 40 Năm Ty Nạn

Các Con Yêu Quý,

Ngày 29 tháng Tư năm 1975, chúng ta đã thoát khỏi cộng sản bằng cách lẻn xuống thuyền giữa đêm khuy. Chúng ta dự định sẽ đến Singapore rồi đến Úc nơi có những người bạn Úc đang chờ đợi.  Nhưng qua nhiều ngày đêm sóng đánh nhừ tử và máy tầu bị hư.  Chúng ta đã phải thay đổi kế hoạch, làm buồm để đưa con thuyền vào Thái Lan.

It is a great honor for me to be invited here, to share my feelings with you about life in our Inner City.  Each and every day through television, radio, and newspapers, important people, including government officials and civil rights leaders, point out problems to each of us and tell us that we must fix out Inner City.  Most of these ideas and solutions come from either Black or White not from the "Other".  I am the Others – a Vietnamese American – from outside looking in at an old problem.  I hope that my speech today will bring to you some different thoughts and will contribute something new to your thinking, your visions, your plans, and your actions. More...

ON THE OUTSIDE LOOKING IN

(Andy Van Chu speaks to Vision Leadership Foundation and Color Community)

I hope someday you will understand our struggles and the reasons why and how we left Vietnam. For now, just keep in mind: We fled for freedom, opportunity and the pursuit of happiness. We did it for a better life for you.

From 1975, hundreds of thousands of Vietnamese were forced to leave their homeland. Unfortunately, many did not reach their destinations and perished during their search for freedom. Also, an estimated one-fourth to one-third of those who attempted to flee from the Communist regime died or disappeared. These numbers do not take into account all the horrible stories of starvation, piracy, and diseases that these people suffered during their journey.


When we left Vietnam, we lost everything – relatives, friends, and our country with beautiful rivers. We are lucky that we had the opportunity to rebuild our life here in America.  We owe so much to the people of America who opened their hearts, arms, and often even their homes to welcome Vietnamese refugees.  We must try to pay back what God and this Country has given to us, my dears.

Daddy Chu

_________________________________________________

We stayed in U-Tapao for two months, then flew to the United States on a Boeing 727. We stayed in the US Marine Corps Base Camp Pendleton, San Diego, for a few weeks and settled in Huntsville, Alabama.

When we finally reached the Thailand coast, we were turned away by Thai’s Navy and were told to go to another country. We explained to them that our engine died. Soldiers approached the boat pointing their guns at us. Luckily, an American Navy Officer showed up. He spoke to us, checked our English-papers, and directed the Thai’s Navy to let us stay.


At that time, Thailand had no policy or budget to accept any Vietnamese refugees. They kept us three months in an illegal immigration tent camp, in a secret and separated Valley, in Sattahip District, Chon Buri Province (112 miles from Bangkok).

                        ​​Letter to Children

on 40th Anniversary of Refugee

My Dears,

In 1975 on April 29th, we escaped the communist by sneaking onto a boat in the middle of the night. Our plan was to reach Singapore than Australia where our Australian friends were waiting. But it was two long grueling days and nights at sea, and our boat’s engine died. We had to change our plans by sailing to Thailand.

CURSILLO

 Movement

CHUVINA

Hung Andy Van Chu

Vietnamese INorth America