CURSILLO

 Movement

CHUVINA

Hung Andy Van Chu

Vietnamese INorth America

CHU VĂN HÙNG, Trang 4. < 1  2  3  4   5   6   7   8   9   10   11   12... >

Xin được thứ lỗi, tôi đã mở đầu bằng mấy câu Anh Ngữ để có đôi lời cám ơn những người bạn Mỹ.  Tôi đã nói: “Xin cám ơn sự hiện diện và giúp đỡ của qúi vị.  Chúng tôi, những người Mỹ gốc Việt, đã mất những người thân yêu, những bạn bè, những dòng sông, và mất cả quê hương.  Nhưng chúng tôi may mắn, đã có cơ-hội để làm lại cuộc đời nơi đây.  Nhân dị này, chúng tôi xin chính thức cám ơn qúi vị, tất cả qúi vị, toàn thể nhân dân Hoa-Kỳ, những người đã giúp chúng tôi cơ-hội qúy báu, để lập lại cuộc đời, và nuôi nấng con cái theo ước nguyện của mình.  Xin Ơn Trên phù hộ qúi vị.  Xin Ơn Trên phù hộ Hợp Chủng Quốc Hoa-Kỳ”.

​Bài trình bầy Ngày 30 Tháng Tư

Con Đường Đấu Tranh Mới

Kính thưa qúy liệt vị, mấy chục năm đã trôi qua kể từ ngày TT Dương Văn Minh đầu hàng.  Chúng ta đã mất mát qúa nhiều và phải bỏ nước ra đi.  Nhưng chúng ta may mắn, có cơ-hội làm lại cuộc đời nơi đất lạ quê người. Chúng ta đã gặt hái nhiều thành qủa tốt đẹp cho cho gia-đình, cho con cháu của chúng ta. Nhưng thử hỏi, chúng ta đã gặt hái được những thành qủa nào cho quê nước đồng bào, từ ngàn dặm cách xa?.  Không biết câu trả lời của qúi vị như thế nào.  Riêng tôi, tôi cảm thấy không ổn mỗi khi nghĩ đến câu hỏi này. 

Trước đây tôi là lính, không giữ đuợc nhà đuợc đất cho dân. Tôi là người dân-cử, không giữ được nước.  Tháng Tư năm 1975, thì ngày 29 đã bỏ chạy ra khơi, để lại hơn 17 triệu đồng bào sống trong sợ hãi kinh hoàng và để lại các chiến hữu của mình phải sống kiếp đoạ đầy trong các trại tù cải tạo.  Mấy chục năm qua, như bao nhiêu người khác, tôi đã cố gắng rất nhiều với hy vọng góp phần mang lại phúc lợi cho quê nuớc và đồng bào.  Nhưng kết qủa thì chưa mấy rõ ràng, mà đôi khi còn bị hiểu lầm.

Đó là cái sự thực không mấy vẻ vang gì.  Nhưng tại sao, hôm nay, ở đây, cũng như nhiều nơi khác, anh chị em cựu chiến binh QL/VNCH, như tôi, vẫn còn mặc quân-phục.  Xin thưa, có thể vì hai lẽ.  Lẽ thứ nhất, chúng tôi muốn tự nhắc nhở cho chính chúng tôi rằng, dù trong hoàn cảnh nào, dù thành công hay thất bại, cũng phải cố gắng chu-toàn cái trách nhiệm chưa hoàn tất của chúng tôi, của chúng ta.  Trách nhiệm đó là  “Tranh đấu cho phúc lợi của quê nước đồng bào”.  Lẽ thứ hai, với bộ quân phục, chúng tôi dễ nhắc nhở với nhau rằng, dù chiến-lược, chiến-thuật, và kế hoạch có khác nhau, nhưng chúng tôi vẫn có chung một chiến tuyến.  Sự tương kính, yêu thương, nâng đỡ và chấp nhận những khác biệt của nhau, là những yếu tố cần thiết của một tập thể đa dạng, nhưng có chung một lý tưởng. 

Mỗi người chúng tôi, tùy hoàn cảnh và khả năng, tự tìm cho mình một con đường thích hợp để chu toàn trách nhiệm.  Trong hoàn cảnh “chẳng đặng đừng”, mỗi người chúng tôi phải theo đuổi một chiến lược riêng, một phương thức riêng, để đạt mục tiêu chung.  Ví dụ như hôm nay, từ Tiểu Bang Louisiana, anh chị em hội Cựu SVSQ Thủ-Đức chúng tôi nói riêng, đồng bào Louisiana nói chung, đã có nhiều con đường để đến đây, và bằng nhiều loại xe khác nhau.  Sự họp mặt là quan trọng, còn việc đi theo đưòng Xuyên Bang I-10 hay Highway 90 là tùy ý thích.  Nếu cùng đi đường I-10, thì sự rẽ vào Biloxi là quan trọng.  Còn việc lấy Exit 38, Exit 41, hay Exit 44 là thứ yếu.  Cả ba exits đều đưa chúng tôi đến địa-điểm này, dù thời gian đến có khác nhau chút đỉnh.

Kính thưa qúy vị, niềm ưu tư khắc khoải, hôm qua hôm nay và ngày mai, vẫn là, “Chúng ta đã làm được gì để góp tay đem lại phúc lợi cho quê nước đồng bào?”.  Phần lớn những người ở tuổi tôi, “Tóc ta hoa bạc, tuyết mờ mờ xương”, thì chẳng còn bao nhiêu năm nữa, để vẫn tiếp tục đi theo con đường không mấy thành công cũ… mà lại mong gặt hái đuợc những thành qủa mới.  Đã đến lúc chúng ta cần kiểm điểm lại công việc một cách toàn diện, để hoạch định những chiến lược mới, thì mới mong xây dựng được phúc lợi cho quê nước đồng bào, trước hay cả sau khi chúng ta nhắm mắt lìa đời.  Hơn nữa, trong nước cũng đã thay đổi nhiều.  Ví dụ: Theo thống kê của cơ-quan Thống Kê Internet Thế Giới (Internet World Statestis), thì số người ở Việt-Nam dùng Internet đã lên đến 41,012,186 người (43.9% dân số).  Như thế, kể từ năm 2000 đến nay, đã có thêm 40,812,186 người có internet tại Việt-Nam (xin đọc thêm nơi Ghi chú 1).

Khoàng 30 năm qua, chúng tôi đã thăm dò và thử thách một vài chiến thuật đấu tranh mới, thực tế và có hiệu qủa hơn.  Hôm nay, chúng tôi vẫn không giám đưa ra như một đề nghị.  Chỉ xin đưa ra 5 điều suy tư, căn bản, vắn gọn.  Mong có dịp được đi sâu vào từng vấn đề hơn.

Điều Suy-tư 1: Chính-quyền CSVN đang lệ thuộc nhiều vào Trung-quốc.  Họ không giám chống đối sự xâm lăng dưới nhiều hình thức tinh vi của Trung Quốc.  Với đà này, chẳng bao lâu nữa, Trung Quốc sẽ chiếm lấn VN trên cả mặt kinh tế, tài chánh, đất đai… và quyền lực.  Chúng ta có nên tiếp tay với Chính Phủ của chúng ta (Mỹ), trong việc giúp VN ngả về phía chúng ta nhiều hơn không?  Và… nếu họ đã, đang, ngả về phía chúng ta, thì chúng ta nên đối sử với họ như thế nào?  Nếu Việt Nam không có một điểm tựa vững mạnh nào trên trái đất này, thì làm sao chống Tầu để bảo vệ lãnh thổ được? Chúng ta có nên khai triển khéo léo và rộng rãi câu ca dao mới, “Theo Mỹ chỉ mất độc đảng.  Theo Tầu thì mất cả Nước” không?.

Điều Suy-tư 2: Theo định-luật chung, quốc gia thì trường tồn mà chính-quyền, dù điên cuồng như Đức-Quốc-Xã, hay hung tàn như CS Nga, thì cũng sẽ qua đi.  Hiện nay, chúng ta không có cái thế để lật đổ Chính-quyền VN bằng quân sự.  Chúng ta có nên góp tay thay đổi chế-độ đó tận gốc rễ, qua các bình diện quan trọng khác, như giáo-dục (trồng người), ngoại-giao, kinh tế, truyền thông, văn-hoá, tôn-giao hay không? Nếu mỗi người chúng ta, giúp được một người Việt nào đó, có thêm một chữ trong đầu, hay thêm một hạt cơm trong bữa ăn thanh đạm, thì đất nước có được nhờ không?

Điều Suy-tư 3: Việc chống cộng và tranh đấu lật đổ Chính-quyền VN như chúng ta đã làm mấy chục năm qua, không có hiệu qủa mấy.  Chúng ta có nên thay đổi, để họ cùng đổi thay, theo chiều hướng chung, đáp ứng được ước nguyện của toàn dân và toàn cầu không?

Điều Suy-tư 4: Việt-Nam có 95 triệu dân.  Trong số đó, khoảng 15 triệu người của Miền Nam cũ, khoảng 15 triệu người của Miền Bắc cũ, và khoảng 65 triệu người sinh ra sau năm 1975.  Đảng Công-Sản thì chỉ có khoảng ấy triệu trên sổ sách đăng ký.  Chúng ta có nên quan niệm rằng, tất cả dân Việt, đang ở Việt-Nam, là cộng-sản, là kẻ thù, của chúng ta không?  Chúng ta có nên ngăn cản con em của chúng ta giao tiếp với họ, làm việc với họ, giúp đỡ họ, kết thân với họ, để thay đổi họ hay không?

Điều Suy-tư 5: Hiện có hai khối sinh-viên du-học từ VN. Chúng ta có nên có kế hoạch “trồng người”, giúp đỡ và thương yêu du sinh, cả hai khối, như con cháu của chúng ta không?

Khối Thứ Nhất, có hai nhóm.  Nhóm A, đi học bằng tiền thuế của chúng ta (trực tiếp hay gián tiếp qua học bổng của các đại-học hay chính phủ Mỹ).  Du-sinh nhóm này có thể được tuyển chọn gián tiếp hay trực tiếp bởi chính quyền VN (và có thể số tuổi đảng hay chức vụ trong đảng của cha mẹ du-sinh nhóm này, cũng là yếu tố để du-sinh được chọn đi du học).  Nhóm B, là con em của những người quyền qúy, giầu sang, du học tự túc tự do.  Du-sinh của cả hai nhóm trong khối thứ nhất này, không giám hay không cần mấy đến sự giúp đỡ của chúng ta.

Khối Thứ Hai, là những du sinh tự túc tự do.  Phần lớn nghèo vì có liên hệ đến VNCH, nhưng hiếu học, và đa số do người Mỹ gốc Việt bảo-trợ.  Trong 20 năm đầu, khối thứ hai này nhỏ hơn khối thứ nhất.  Nhưng sau đó (để cân bằng được lực lượng trong tương lai) du sinh khối thứ hai này càng ngày càng nhiều hơn.

Dù là du-sinh khối nào chăng nữa, họ cũng là những mầm non của đất nước, họ cũng sẽ học ở Mỹ ít nhất từ 4 đến 5 năm để lấy bằng cử-nhân, hay từ 7 đến 8 năm để lấy bằng tiến-sỹ.  Sau đó khoảng 30% ở lại Mỹ và khoảng 70% trở về VN.  

Thì giờ có hạn, với sự bộc phát, tôi chỉ xin chia sẻ chút tâm tình chân thành và đưa ra ít điều suy tư vắn gọn.  Mong có dịp được thảo luận kỹ lưỡng hơn, từng vấn đề, với qúi vị.

Tục ngữ Mỹ có câu, “Không thể làm theo phương thức cũ mà lại mong gặt hái những thành qủa mới”.  Đất nước là của chung, không phải của riêng ai, hay đảng phái nào.  Xin cùng nhau tìm một hướng đi mới, thực tế và hữu hiệu hơn, để góp phần mang lại phúc lợi cho quê nước đồng bào.

Xin Ơn Trên phù hộ tất cả chúng ta.  Xin Ơn Trên phù hộ Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

Chu Văn Hùng
Cựu sinh viên Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức

(Đây là bài trình bầy trong một ngày lễ 30 Tháng 4 tại Biloxi, Mississippi)

-------------

Ghi chú: Tính đến ngày 30/6/2016, VN có 95,260,021 người.  Số người dùng Internet là 49,063,762  (51% dân số).  Năm 2000 chỉ có 200,000 ngươôi dùng Internet.  Năm 2016 có thêm 48,863,762 người dùng Internet ở VN.  Xin theo dõi thống kê mới nhất ở http://www.internetworld-stats.com/ststs3.html.


Chân thành để có thể chấp nhận những khác biệt của nhau.  Sáng xuốt để không phân tán sức lực và tình tự dân tộc vào những mục tiêu nhỏ hẹp hay qúa ngắn hạn. Sáng xuốt để không qúa uổng phí thì giờ và sức lực vào các tranh chấp khi có sự khác biệt về đường lối, chiến thuật, suy tư, hay phương sách.  Sáng xuốt để hiểu được rằng, trên con đường đấu tranh chính trị, không ai là kẻ thù xuốt đời và không ai là bạn muôn kiếp.  Có nhiều lúc, nếu không thể tiêu diệt được đối phương, thì phải tìmg mọi cách thay đổi họ.  Nếu không thay đổi được họ, thì hãy thay đổi những thế hệ nối tiếp họ.  Mấy chục năm đã trôi qua nhưng chưa mấy gì thay đổi nơi quê nhà.  Nếu đa số chúng ta vẫn suy tư và sinh hoạt trong cái quan niệm “đoàn kết” cũ, thì tới năm thứ 30 hay năm thứ 40 sau ngày bỏ nước ra đi, đất nước chúng ta cũng vậy thôi.

Xin cám ơn sự lắng nghe của qúy liệt vị. 

Xin Tổ Tiên, xin Ơn Trên, phù hộ tất cả người Việt chúng ta, trong cũng như ngoài nước.

Chu Văn Hùng
Khóa 12 Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức
(chuvina.com/doanket.html)

(Trên đây là lời trình bầy của tôi trong buổi lễ Giỗ Tổ Hùng-Vương, tại Công Trường Quốc Tổ New Orleans.  Khi đó Alpha Hùynh Hồng Quân là Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam Louisiana và cũng là Hội-Trưởng Hội Thủ Đức Louisiana).

Nhìn lên câu đối đỏ thắm với hàng chữ mầu vàng tươi sáng trên kia, tôi thấy thổn thức bồi hồi và hãnh diện là người Việt-Nam.  Xin chân thành cám ơn Ban Tổ Chức đã dùng câu đối mà tôi sưu tầm và gửi đến.  Tôi cũng xin chân thành cám ơn Ban Tổ-Chức đã cho tôi cơ hội qúi báu này để chia sẻ đôi lời thô thiển, nhân ngày Giỗ Tổ Hùng Vương năm nay.​


 Ngàn Năm Muôn Thủa Nhớ Đức Tiên Long  

Bốn Bể Năm Châu Đại Danh Lạc Việt


Kính thưa qúy liệt vị, theo truyền thống tốt đẹp của Cộng-Đồng VN Louisiana, hàng năm chúng ta tụ họp nơi đây để kính nhớ và tôn vinh tổ tiên. Tôi xin phép được trình bầy vắn gọn về nguồn gốc nước Việt chúng ta, qua 5 điểm chính. Sau đó tôi xin có đôi lời về cái triết lý sống nền tảng mà tổ-tiên đã để lại.

  1. Dân tộc ta bắt nguồn từ vua Thần Nông. Đến năm 2,880 trước khi Chúa Giêsu sinh ra, Thì Vua Đế Minh truyền ngôi cho con trưởng làm vua Phương Bắc và phong cho người con thứ hai làm Vua Phương Nam.
  2. Người con thứ hai, Vua Phương Nam, xưng hiệu là KINH DƯƠNG VƯƠNG, kết hôn với Công-chúa Long-Nữ, con Thần Long.
  3. Khi Vua Kinh Dương Vương qua đời, con trưởng lên ngôi, xưng hiệu là LẠC LONG QUÂN.  Vua Lạc Long Quân kết hôn với Âu Cơ, con gái Đế Lai, sinh ra bọc trứng nở 100 con. Một hôm Vua Lạc Long Quân nói với vợ rằng: "Ta là giống Rồng, nàng là giống Tiên, thủy hỏa khắc nhau, chung hợp thật khó". Vì lẽ đó, hai người chia tay nhau. 50 người con theo Mẹ lên miền núi.  50 mươi người con theo Cha về miền biển.
  4. Khi Vua Lạc Long Quân (miền biển) qua đời, thì một trong 50 người con lên nối ngôi, xưng hiệu là HÙNG VƯƠNG và đặt tên nước là VĂN LANG.  Triều-đại Hùng Vương có 18 đời Vua chính,  cai trị đến năm 285 trước khi Chúa Giêsu sinh ra.  Sau Triều Đại Hùng Vương có nhiều Triều Đại Vua khác cho đến năm 1955.
  5. Như thế, tên nước đầu tiên của chúng ta là Văn Lang.  Vị Vua đầu tiên của chúng ta là Vua Hùng Vương và vị Vua cuối cùng là Vua Bảo Đại.  Vua Bảo Đại làm Vua được 30 năm (1925-1955).  Sau đó, ông phải sống lưu vong ở Pháp vì nước ta thay thể chế Quân Chủ bằng thể chế Tổng Thống.  Vua Bảo Đại  qua đời năm 1997, thọ 85 tuổi.  Những gì trước đời Vua Hùng Vương là huyền sử.  Những gì sau ngày Vua Hùng Vương lên ngôi là lịch sử.


Vì niên lịch lấy ngày Chúa Giêsu sinh ra làm chuẩn mốc.  Vì thế, để có khái niệm về thời gian, chúng ta nên nhớ rằng.  Chúa Giêsu sinh ra cùng thời với hai Bà Trưng.  Chúa Giêsu bị đóng đinh trên Thánh Giá năm 33.  Hai Bà Trưng tuẫn tiết năm 44. 

Từ ngày lập quốc, nhiều phen bị ngoại bang đô hộ, tài liệu bị đốt phá thất lạc, mãi đến năm 1479, Sử Quan Ngô Sĩ Liên mới biên soạn đuợc một bộ sử chính thức, gọi là ĐẠI VIỆT SỬ KÝ TOÀN THƯ. Từ đó, chúng ta chính thức vinh danh các đời vua Hùng Vương và ghi nhận Triều-đại Hùng Vương có công dựng lên nuớc Việt Nam thân yêu.

  • Từ triều-đại Hùng Vương, tổ-tiên đã để lại cho chúng ta một triết lý sống nền tảng. Cái triết lý sống đó, kết hợp được lòng người, tạo được sự an-bình hạnh-phúc trong làng xóm, trong cộng đồng, và tạo đuợc sức mạnh của quốc-gia dân-tộc.


  • Tổ tiên chúng ta đã lấy TINH-THẦN và TÂM-LINH làm căn bản cho cuộc sống, tạo được sự xung mãn của Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín và Công Dung Ngôn Hạnh. Duy-vật hay vô-thần, Tư Bản hay Cộng Sản, không phải là con đường mà tổ-tiên chúng ta đi.

  • Tổ tiên chúng ta đã KẾT HỢP VỚI NHAU BẰNG TÂM, đã CƯ XỬ VỚI NHAU BẰNG ĐỨC. Nhờ thế, đã tạo được sự ĐOÀN-KẾT CHÂN THÀNH VÀ SÁNG XUỐT, yếu tố căn bản của kết hợp.

  • Tổ tiên chúng ta đã đi từ TÌNH-CẢM CỘNG-ĐỒNG đến Ý-THỨC CỘNG-ĐỒNG. Thể hiện tình đồng bào ruột thịt, mọi nơi, mọi lúc.

  • Tổ tiên chúng ta đã ý thức được VAI TRÒ CỦA CON NGƯỜI TRONG XÃ HỘI và SỰ LIÊN HỆ GIỮA NGƯỜI với NGƯỜI, GIỮA NGƯỜI với TRỜI ĐẤT. Tạo được sức mạnh vô biên của dân-tộc.


Vì chẳng đặng đừng phải bỏ nước ra đi, chúng ta không mang theo được đât nước, nhưng chúng ta vẫn mang theo được quê hương. Chúng ta mang theo được những nét đặc thù của văn hóa, truyền thống sinh tồn của dân tộc, và niềm tự hào mà tổ-tiên để lại.

Ôn Cố Tri Tân, ngày giổ tổ hôm nay nhắc nhở chúng ta tìm hiểu thấu đáo hơn về bản sắc dân tộc của mình. Từ đó, chúng ta tự đặt lại cho mình một câu hỏi rõ ràng hơn: "Tôi sẽ làm được những gì hữu hiệu, thực tế, và lợi ích lâu dài, cho cộng đồng VN  hải ngoại, cho quê nước và đồng bào ruột thịt nơi quê nhà?".  Từ đó chúng ta tự đặt lại cho chúng ta một mục tiêu đấu tranh chung rõ ràng hơn:

                        “Đấu tranh cho phúc lợi của quê nước đồng bào,

                              trong mọi hoàn cảnh  của đất nước”.  


Tùy hoàn cảnh và khả năng, mỗi người chúng ta có những kế hoạch và chiến lược riêng.  Nhưng tựu trung, vẫn có một mục tiêu chung.  Vì thế, nhân ngày Giỗ Tổ năm nay, dựa trên triết lý sống nền tảng của tổ-tiên, chúng tôi xin mạnh dạn khởi xướng một phương châm mới để kêu gọi đoàn kết.

Chúng tôi không kêu gọi đoàn kết.

Chúng tôi kêu gọi sự Đoàn Kết Chân Thành và Sáng Xuốt.  

Ngày Giỗ Tổ Năm Nay

Chúng Tôi Không Kêu Gọi Đoàn Kết