CURSILLO

 Movement

CHUVINA

Hung Andy Van Chu

Vietnamese INorth America

Dựng Một Ngày Về

Bỏ nước ra đi nuốt ngẹn ngào
Bao năm cách biệt tựa chiêm bao
Sông thương núi vọng sầu u uất
Biển khóc non hờn hận ngút cao
Kẻ ở năm canh ngồi đợi sáng
Người đi bốn biển đứng chờ sao
Rồng tiên chẳng hổ đời con cháu
Dựng một ngày về nối chí cao

Chu Văn Hùng

Nhớ Biển
(Nhớ Vũng Tầu)

Nước biếc trời xanh biển đẹp ơi
Thông reo sóng vỗ vọng muôn lời
Tình trai nhớ nước hồn Do-Thái
Phận gái thương nhà lệ Tần rơi
Bến Đá, Phật ngồi vương lụy thế (1)
Tao Phùng, Chúa đứng vọng ngàn khơi (2)
Chung tay góp sức về quê đó
Nguyện sống cho ra một kiếp người


Chu Văn Hùng
​​

Ngay từ khi đến Mỹ, tôi đã cố gắng tạo một thế đứng riêng và góp phần gây dựng uy tín chung cho cộng đồng VN, hầu có thể vận động hữu hiệu cho các chương trình mang lại phúc lợi cho quê nước đồng bào.  Tôi vẫn giữ được đường giây liên lạc cũ và mỗi ngày mỗi phát triển thêm, cho đến nay.  Mỗi ngày của tôi có hai phần.  Là công dân Mỹ, tôi làm việc với hết trái tim và khả năng, để xây dựng và bảo vệ quê hương mới này.  Là người VN, tôi phải làm tất cả những gì mà quê hương mong đợi.

Trong bối cảnh mới, vũ khí chiến đấu của tôi là nụ cười, sự lắng nghe chân thành, sự thảo luận tương kính và mạnh mẽ, sự chấp nhận những khác biệt của người khác, và hân hoan đón nhận những thay đổi từng bước, dù nhỏ bé, của cả đôi bên: Việt Nam và Hoa Kỳ, Quốc Gia và không Quốc Gia, Chống Cộng và Không Chống Cộng, Bỏ Đảng và chưa bỏ Đảng, Chán nản bỏ cuộc và chưa chán nản bỏ cuộc. 

Trong bối cảnh mới, chiến lược của tôi, cũng đi theo chiến lược dài hạn của Hoa Kỳ từ thời TT Bush (bố):  Transforming Vietnam, one step at a time, one environment, one child (Biến đổi Việt-Nam, từng bước một, từng môi trường (từng lãnh vực), từng em bé (giáo dục và thụ nhân/trồng người). 

Điều đã giúp tôi kiên trì đấu tranh, là ý câu nói của Mẹ Teresa: "Chúng ta sinh ra không phải chỉ để thành công.  Chúng ta sinh ra còn để trung thành".  Trung thành với gia-đình, với Tổ-Quốc, với lý tưởng của mình. 

Để thay lời kết, tôi xin có đôi lời vắn gọn: Làm cách mạng không thể phô trương như làm chính trị.  Vì thế, xin đừng hỏi tôi đã và đang làm gì cho Quê Hương.  Mai đây, khi tôi nằm xuống, mà Quê Hương vẫn chưa có tự-do dân-chủ thực sự, hay Quê Hương vẫn chưa ngả hẳn về phía Hoa Kỳ, hầu họ có thể vừa bảo vệ được sự toàn vẹn lãnh thổ, vừa từ bỏ được chủ nghĩa và bản hiến pháp đã lỗi thời. Thì xin đồng bào và các chiến hữu hãy tha thứ cho tôi. Hãy nghĩ rằng, tôi chưa sinh ra, tôi không có ngày đầu và ngày cuối.

Hungvan Chu

Hình chụp ngày đầu tiên tại Hoa Kỳ, trong bộ quân phục và cấp bậc sau cùng của QL/VNCH.

USA 1975

Vietnam 1968

My Life as a Soldier

Đời Lính Của Tôi


Vietnam 1962

(Thu Duc Academy - LT Võ Khoa Thủ Đức)

  • Trai Tim Thon Thuc4:47

My Brain - Bộ Óc Của Tôi

Nỗi Lòng II
                         
Gươm đàn góp sức quảy sang sông
Hỏi bến: thuyền đây, lái vẫn không
Đất Việt điêu tàn thương vạn lý
Dân Nam oán khổ lụy sông Hồng
Anh hùng chí cả người đâu tá?
Bán tổ buôn dân chợ vẫn đông!
Luyện chí mài gươm tìm cuộc thế
Xoay giòng đổi nước, đục nên trong


Chu Văn Hùng
(Hoạ vận bài Nỗi Lòng của Chí-Sỹ Ngô Đình Diệm)​

 Chu Văn Hùng

Khóa 12

​LTVK Thủ Đức

My Family - Gia Đình Tôi Bây Giờ

     My Index - Thư Mục của Tôi

​​​​​​​​​​​    (Tạm xếp theo số người đọc)

 



Thơ​​​

​           - Gánh Vác

           - Tận Cùng 

           - Có Nhau

           - Vấn Vương 

  • Coi Cháu
  • Tuổi Thơ
  • ​Chúa và Biển Cả
  • Ma Sơ
  • ​Hẹn Ngày Không Tới

​​

Văn


Thuyết Trình

​.

​​Video

  • Ước Hẹn (Kỷ niệm 50 năm ngày ra trường)
  • Chiều Buồn 
  • Blue
  • Nhớ Biển
  • .

Tôi Là Ai?

Người Điệp Viên Vô Hình


Tôi là Chu Văn Hùng.  Ngày sinh ra, chẳng có của cải hay bằng cấp gì.  Ngày ra nghĩa trang, cũng sẽ không mang theo được gì hơn thế. 


Ngày đầu và ngày cuối của đời tôi chỉ là vậy.  Cái khoảng giữa hai ngày đó, thì trách nhiệm vẫn gánh nặng trên vai, nhưng mỗi buổi sáng thức giấc, vẫn chưa thấy ánh bình minh, của tự-do và dân-chủ, chiếu toả thực sự trên quê hương. 

Khi ở VN.  Là lính, không giữ đuợc nhà đuợc đất cho dân.  Là người dân cử, không giữ được nước.  Tháng Tư năm 1975, thì ngày 29 đã bỏ chạy ra khơi, để lại hơn 17 triệu đồng bào sống trong sợ hãi kinh hoàng, và để lại muôn ngàn chiến hữu của mình phải sống kiếp đoạ đầy trong các trại tù cải tạo. 

Lúc vượt biên, trên con thuyền lênh đênh nơi biển cả.  Tôi hứa với Cha Mẹ sau 15 năm con sẽ đưa Ba Má về.  Bây giờ, Cha Mẹ tôi đã an nghỉ ngàn thu trong lòng đất Mỹ.  Mỗi khi đến thăm mộ hai Cụ thì không giám nói năng gì nhiều, chỉ đọc những lời kinh thuộc lòng mà ai đã viết sẵn. 

Đời lính của tôi cũng khác thường.  Chưa nhận được giấy giải ngũ, nên sẽ là lính cho đến khi xuống huyệt xâu đất lạnh.  Xuất thân Khoá 12 Liên-Trường Võ-Khoa Thủ-Đức.   Sau khi ra trường, về Vũng Tầu học thêm và làm việc.  Rồi được thuyên chuyển lên Sư-Đoàn 22.  Khi hăng say phục vụ tại Tân Cảnh, Kontum, tôi ký đơn xin sang hiện dịch, để hiến cả đời mình cho Quân Đội.  Nhưng ít năm sau, nhận thấy cuộc chiến không thể giải quyết bằng quân sự được (vì cả đôi bên qúa lệ thuộc vào ngoại bang).  Để tìm một con đường khác, may ra, gỡ được cái thế bí cho quê hương.  Tôi xin về lại Vũng Tàu để năm 1970 ra ứng cử, và đắc cử tốt đẹp ở đó. 

Là sỹ-quan hiện dịch, đắc cử nhưng tôi không được giải ngũ, không được tự do đi theo hướng đi mới của mình.  Thế sự thay đổi bất ngờ.  Qua những buổi gặp gỡ tâm tình riêng tại Bạch Dinh Vũng Tầu (nơi nghỉ cuối tuần của các vị Tổng Thống), Tổng Thống NVT ra lệnh thay thế giấy “Nghỉ Giả Hạn Không Lương” của tôi bằng giấy “Biệt Phái”, để mỗi ngày tôi vẫn là lính.  Kèm theo đó, Tổng Thống giao cho trách nhiệm đặc biệt: Tìm mọi cách kín đáo, theo dõi các vị dân cử ở (bên) Mỹ.  Sau một năm thiết lập đường giây riêng, qua những người Mỹ làm việc ở Sàigon, cuối tuần thường xuyên đến nghỉ mát ở Vũng Tầu (kể cả những người đã về Mỹ).  Nhờ thế, tôi biết được quan điểm chính trị (về cuộc chiến VN) của hầu hết Dân Biểu và Nghị Sĩ (bên) Mỹ.  Tôi nhận được thường xuyên những bài báo tường thuật các buổi họp của Quốc Hội Hoa Kỳ (liên quan đến VN) và đôi khi nhận được cả mộtt phần của biên bản Quốc Hội Hoa Kỳ.  Từ đầu năm 1972, qua Tướng Cố-Vấn ĐVQ, tôi thường xuyên báo cáo lên Tổng Thống cái xu hướng không thuận lợi từ phía Quốc Hội Hoa Kỳ (Quốc Hội là cơ quan Lập Pháp, “một nửa mạnh” của quyền lược Hoa Kỳ). 

Tháng 6/1974, dù được dân tín nhiệm, nhưng không được “tái cử”.  Phải khẩn cấp trở về quân đội, thành lập Văn Phòng Liên Lạc Đặc Biệt, trực thuộc Phủ TT (qua Tướng Cố Vấn ĐVQ), và tiếp tục mạnh mẽ hơn cái nhiệm vụ đã được Tổng Thống giao phó ở Vũng Tầu. 

Tháng 10/1974, tôi báo cáo lên TT về kết qủa cuộc bầu cử mới của Quốc Hội Hoa Kỳ và lập trường, về chiến tranh VN, của từng Dân Biểu, Nghị Sĩ.  Như nhiều người đã biết, chỉ 3 tháng sau ngày TT Nixon từ chức, đảng Dân Chủ nắm được đa số trong Quốc Hội.  Họ đã công khai tuyên bố sẽ “phản bội trắng trợn” mọi cam kết mà Chính Phủ và Quốc Hội Hoa Kỳ đã cam kết trước đây với VNCH”. 

Tháng 12/1974, vì nhận thấy Tổng Thống vẫn còn tin tưởng vào những lời hứa "chỉ có một nữa giá trị", cuả Tổng Thống Mỹ trước đây (người chỉ đứng đầu cơ-quan Hành Pháp, một “nửa yếu về viện trợ” của quyền lực Hoa Kỳ).  Tôi xin Tướng Cố Vấn cho tôi được đi chiến đấu với các chiến hữu của tôi, hay cho tôi được gặp cả Ban Cố Vấn của Tổng Thống, để trình bầy những bằng chứng rõ rệt về cái thảm hoạ sắp đến.  Tướng Cố Vấn tự kéo ghế ngồi xuống, với một nét buồn khác lạ… ông nhẹ nhàng nói: “Cậu còn trẻ, cấp bậc còn thấp. . .  đối với cái công việc qúa lớn lao này.  Tổng Thống lại có nhiều cố vấn dân sự.  Họ không suy nghĩ và phản ứng như người lính chúng ta.  Hơn nữa, trong hoàn cảnh "cá nằm trên thớt", đôi khi mình cũng phải giả vờ là không biết, cái điều mà mình đã biết.  "Còn nước còn tát", cậu cố gắng tiếp tục công việc này và chỉ thị cho nhân viên tuyệt đối giữ tối mật mọi điều đã báo cáo...  Có tin vui cho cậu.  Đây là nghị định và danh sách thăng cấp thường niên đầu năm (1975).  Cậu được thâng cấp Thiếu Tá thực thụ kể từ ngày 1/1/75.  Tôi và vài người nữa từ vân phòng Tổng Thống sẽ đến đây gắn lon cho cậu trước ngày Noel”. 

Báo cáo sau cùng của tôi đến Tổng Thống là đoạn phim quay buổi họp ngày 19/4/1975 của Quốc Hội Hoa Kỳ.  Ngày đó, Tổng Thống Ford, Đảng Cộng Hòa, hạ mình đến thẳng Quốc Hội xin viện trợ 722 triệu “cứu Miển Nam Việt Nam”.  Khi TT Ford bắt đầu nói thì nhiều vị dân-cử của đảng Dân Chủ đã đứng lên, bỏ ra ngoài, một cách bất lịch sự và tàn ác dã man.  Bất lịch sự với vị TT của họ và tàn ác, dã man, đối với nhân dân Miền Nam Việt-Nam.  Kết qủa của buổi họp đó là sự biểu quyết độc ác của đảng Dân Chủ Mỹ: "Dù một đồng cũng không viện trợ
 nữa".  

Ngày 29/4/1975, ngậm đắng nuốt cay, xuống thuyền bỏ nước ra đi.  Từ Vũng Tầu đến Thái Lan, ở trại tạm cư Sattahip, Tỉnh Chon Buri.  Sau đó, được đón vào Căn Cứ Không Quân U-Tapao của Hoa Kỳ rồi bay thẳng qua Mỹ.

Chu

Gia Trang

My Heart - Trái Tim Của Tôi